Việt Nam tươi đẹp

Mauro Cerisola (Italia): Dù “lên bờ xuống ruộng” tôi vẫn ở lại Việt Nam

Nhiều nông dân ở Gành Hào (Cà Mau) vẫn nhớ “ông Tây“ lăn lộn với sông nước, thuyền ghe, sống kham khổ vùng nông thôn để xây dựng nhà xưởng làm thủy sản. Rồi cơ ngơi một ngày bị sạt lở đất, rơi nhào xuống sông trắng tay. Nhưng ông Mauro Cerisola, doanh nhân người Ý tự vực dậy, bền bỉ ở Việt Nam đã hơn 20 năm. Nay ông đang “thử” mở thêm kinh doanh chuỗi nhà hàng Dolce Italia bánh ngọt gốc Ý được làm từ chính đầu bếp Ý, tại TP Hồ chí Minh. Vì sao vị doanh nhân người Ý đầu tiên đầu tư kinh doanh ở Việt Nam, gặp thất bại mà ông vẫn bền bỉ như vậy?

PV: Hoàn cảnh nào đưa ông từ một kiến trúc sư lại đi kinh doanh thủy sản ở Việt Nam?

Mauro: Gia đình tôi làm thủy sản từ năm 1945 tại Ý và nhiều nước khác như Thái Lan, Indonesia, một số nước Châu Âu. Tôi tốt nghiệp ngành xây dựng lúc ở Ý khủng hoảng thừa, rất nhiều nhà cửa đồ sộ mọc lên. Khi cha mất, tôi phải đi theo nghề của gia đình, phải theo bạn bè làm và học hỏi.

PV: Vậy ông có giỏi nghề thủy sản không mà là người Ý đầu tiên đầu tư kinh doanh tại Việt Nam?

Mauro: Tôi rất hiểu nghề. Tôi có thể sản xuất đủ loại sản phẩm khác nhau phù hợp dùng cho siêu thị, cho gia đình. Thậm chí lần đầu tiên sang Việt Nam năm 1992, chứng chỉ đầu tiên làm thủ tục nhập thủy sản, tôi phải tự làm trình lên vì lúc đó Việt Nam cũng chưa rành. Tôi cũng biết làm việc với rất nhiều phòng thí nghiệm, đưa ra nhiều loại sản phẩm.



Chợ nổi Cà Mau

PV: Làm thủy sản, vậy ông phải hiểu rõ sông biển Việt Nam lắm nhỉ?

Mauro: Tôi có nhiều bạn bè làm vệc ở Tổ chức Nông Lương Thế giới (FAO). Họ giúp tôi các tài liệu tìm hiểu về sông nước, thủy thổ của Việt Nam. Những năm sống ở Gành Hào cho tôi được làm quen với sông nước ở đây.

PV: Nhiều người nói ông đã gặp không ít thất bại , “lên bờ xuống ruộng”. Ông đã gặp những khó khăn gì?

Mauro: Tám năm đầu tiên tôi liên doanh với các xí nghiệp của Việt Nam nhưng không cho phép cổ phần quá 50%. Tôi không điều hành được xí nghiệp. Cũng không thể kiểm soát được gì, từ tiền bạc cho đến sản phẩm. Những khó khăn đó khiến nhiều người ngạc nhiên khi nghe nói tôi đã kinh doanh ở đây tới hơn 20 năm.

PV: Một nhân viên người Việt cùng ông làm việc ở Gành Hào nói, cô ấy chỉ chịu đựng được điều kiện sống gian khổ ở đó một năm rồi phải bỏ về Sai Gòn, còn ông vẫn ở lại đó. Khổ cực vậy mà sao ông chịu được? Ông có thể kể một chút về “những ngày Gành Hào” đó không?

PV: Cái cơ ngơi nhà xưởng ở Gành Hào này bây giờ có còn kinh doanh nữa không?

Mauro: Tất cả đã mất hết, nhào xuống sông cả rồi.

PV: Tính về tiền bạc thì vụ đó ông mất bao nhiêu?

Mauro: Hơn triệu đô vào thời điểm những năm 90 là khá lớn. Đó là chưa kể các món nợ lẻ của nhiều nơi, thấy xí nghiệp tan tành thế họ cũng đều “xin lỗi” và không ai trả.



Một khúc Gành Hào

PV: Rồi ông xoay sở ra sao?

Mauro: Tôi cố gắng rất nhiều, vượt lên khó khăn. Tôi đi tìm nhiều xí nghiệp khác liên doanh với họ, tìm mọi cách để có sản phẩm xuất khẩu sang Châu Âu. Thời điểm đó cực kỳ khó khăn. Nhiều người bảo tôi điên hay sao. Nhưng tôi là người khi có mục đích sẽ không bao giờ dừng lại. Tôi nghĩ làm như vậy tốt cho tôi hơn. Gành Hào. Nó đó, đáng nhớ. Tôi chưa bao giờ gặp phải thất bại như thế.

PV: Vì thất bại nên ông bỏ thủy sản quay sang kinh doanh mở chuỗi nhà hàng bánh Ý?

Mauro: Không. Tôi vẫn tiếp tục. Chúng tôi vẫn có Group “Công ty Saigon thế hệ mới”, có GenSai Co. LTD và Indo Fish tại Gò Vấp TP Hồ Chí Minh. Có Euro Brokers & co.srl tại Genoa (Ý) Nhưng tôi nảy ra ý tưởng làm thêm mặt hàng các loại bánh gốc Ý.

PV: Vì sao là bánh mà không là thứ khác gần gũi với thủy sản?

Mauro:  Lý do rất đơn giản. Tôi ở Việt Nam mà không ăn được bánh của Việt Nam cũng như bánh của nước ngoài bán tại đây. Nhìn rất đẹp, mua về, cắt ra , nhưng tôi không ăn được. Bánh vẫn làm theo kiểu của Châu Âu cách đây 50 năm, giờ không ai làm nhiều chất phụ gia có hại cho sức khỏe như thế nữa. Bây giờ người ta không ăn những thứ bánh sản xuất như vậy nữa. Tôi mời cả nhân viên, nhưng họ cũng không ăn. Cứ nói kem Ý, bánh Ý nhưng không đúng.

PV: Sao họ vẫn làm, vẫn bán giá cao, và người Việt Nam vẫn cứ mua ăn?

Mauro: Vì họ chưa biết có loại bánh khác.

PV: Khác như thế nào?

Mauro: Bánh Ý truyền thống làm hoàn toàn từ những thứ tự nhiên. Kem chúng tôi tự đánh. Nói về bánh Ý truyền thống thì tóm lại thế này: Không có nhiều nước có thể nói các món ăn của mình trở thành hiện tượng quốc tế. Italia có tới 2 món ăn như thế: Pasta và, tất nhiên là có pizza. Ở Mỹ, pizza thường có 2 loại: loại dầy, có vị phó-mát Chicago và loại mỏng, mang tính truyền thống hơn ở New York. Ở Italia cũng có hai loại pizza khác nhau: Loại pizza Ý và loại của các nước khác trên thế giới. Dường như có một quan niệm rất sai về thành phần cơ bản của bánh, chỉ cần có mùi vị pizza là được rồi. Ở chỗ chúng tôi, bạn có thể cảm nhận thấy không có món ăn nào lại đơn giản và ngon đến như vậy.

PV: Do đầu bếp ở Việt Nam làm hay sao?

Có đầu bếp người Ý mới qua. Anh này như một họa sỹ sáng tạo ra vô hạn các loại bánh. Anh được sinh ra trong lò bánh và lớn lên trong lò bánh vì cha mẹ đều là thợ làm bánh tại Ý. Tôi chọn anh ngay, vì trong kinh doanh, tôi vẫn tin và dựa vào cảm giác, cảm xúc nữa chứ không chỉ lý trí. Anh đơn giản, chỉ say mê làm bánh. Tôi không thích những người tỏ ra hàn lâm, khoe khoang. Người ta hỏi anh về điều kiện và cả bệnh nghề nghiệp của người làm bánh, anh bảo ngoài kiến thức ra thì “muốn làm” là quan trọng. Bệnh của người làm bánh là “không thể thưởng thức cuộc sống. Người ta đi chơi, tôi làm bánh. Quên cả ngủ.” Kế hoạch của chúng tôi là đưa vào thị trường Việt Nam bánh gốc Ý như loại bánh vẫn làm ở nhà. Căn nhà này ta đang ngồi trò chuyện là shop đầu tiên. Bước đầu giới thiệu với người Việt Nam biết có loại bánh ngon. Họ phải được ăn chiếc bánh ngon đó. Sẽ có chuỗi cửa hàng bánh Ý ngon Dolce Italian đi liền với café ngon. Theo tôi, sự liên kết giữa bánh ngon và café ngon là sự kết hợp tuyệt vời.

PV: Tôi không phải người ăn bánh ngọt, nhưng thấy Sài Gòn đã có khá nhiều loại bánh nội, ngoại. Ông chắc đã điều tra tình hình thị trường bánh ngọt ở đây?

Mauro: Có nhiều tiệm bánh lớn, bán cũng được. Nhiều tiệm copy lẫn nhau, không có nhiều cải tiến. Họ kinh doanh bánh mì nhiều.

PV: Người nữ cộng tác với ông hồi ở Gành Hào nói ông rất nóng tính. Người nóng tính mà đến kinh doanh, đụng đầu vào nền hành chính khủng khiếp của Việt Nam thì không biết sẽ ra sao. Chị ấy nói đùa, nhờ thế mà rèn ông “nên người”, có đúng không ạ?

Mauro:  Quả là tôi đã thay đổi rất nhiều trong 20 năm qua. Tôi thay đổi vì muốn hiểu nhiều về đất nước này. Sống ở xứ người phải hiểu biết rõ về họ.

PV: Vậy ông hiểu Việt Nam thế nào, có sâu sắc không? (chứ đừng dừng ở chỗ nhận xét, phong cảnh đẹp, người thân thiện và thức ăn ngon nhé).

Mauro: Tôi luôn nghĩ người Việt Nam thông minh, có thể làm được những gì họ muốn. Nhưng có nhiều khoảnh khắc họ lười suy nghĩ. Một số điều tôi không thể hiểu. Trong suốt 20 năm ở đây, tôi không tài nào tìm được bất kỳ một xí nghiệp lớn hay vừa, nhỏ nào lập được kế hoạch cho tương lai. Ý tưởng và cách làm ăn toàn cầu thì khi hợp tác phải có kế hoạch từng bước. Họ không có. Một điều nữa là những nơi hợp tác mà tôi đã trải nghiệm. Theo thỏa thuận làm ăn, họ không nghĩ đối tác lâu dài. Tôi gửi tiền, đặt hàng theo thỏa thuận rồi, nhưng hễ có ai khác trả hơn dù chỉ 10 xu, họ cũng tìm đủ lý do không giao hàng. Cái đó gọi là “kiếm tiền ngày”.

PV: Vâng, nhưng cũng có những điều gì đó níu chân ông ở đây chứ?

Mauro: Tôi thấy phụ nữ Việt Nam thật tốt.

PV: Đó là ông chưa biết những người đàn ông ưu tú trong bảo vệ Tổ quốc. Ông có nhiều cơ hội biết những người đàn ông tốt chưa?

Mauro: Có, tôi cũng đã có cơ hội biết những người đàn ông tốt, những người của ngày qua, họ nói tiếng Pháp tới ngày hôm nay. Tôi thích đất nước này lắm, nếu không kinh doanh. Ở đây vẫn thoải mái hơn ở Ý. An toàn hơn và con người thì vui vẻ.

PV:Tình hình đang có nhiều diễn biến đáng lo, nhiều vụ án dã man đang làm xã hội bức xúc . Có nhiều người …mơ nước ngoài lắm đó, ông có biết không?

Mauro: (cười ) Cũng như rất nhiều người Ý mơ sang Việt Nam. Châu Âu bây giờ tệ lắm. Mỹ đỡ hơn một tí.

PV: Ông có thích món ăn Việt không?

Mauro: Thích tất cả. Chuột tôi cũng ăn, hồi ở Cà Mau. Việt Nam là nước duy nhất ảnh hưởng khẩu vị Châu Âu, Không đâu giống đây, khẩu vị khá tương đồng. Tôi thích hết, đất nước, con người dễ thương. Có thể tốt hơn nữa. Nhưng cần phát triển nội lực, đừng quá trông đợi nước ngoài. Có một cái gì đó tôi chưa biết, làm cho nó chậm phát triển. Cần một cú hích. Trường học phải được cải thiện 100%. Vì thanh thiếu niên là tiềm năng, nếu có sự trợ giúp, sau họ sẽ tốt. Đó là ý kiến riêng của tôi, một nhà kinh doanh thôi.

PV: Cái gì ông cũng thích, cũng khen, vậy sống cuộc sống gần gũi, dân dã nhất, chả lẽ ông không thấy người Việt Nam có rất nhiều bức xúc, ngập nước, kẹt xe hàng ngày chẳng hạn?

Mauro: Tôi cũng bức xúc kẹt xe. Chẳng ai muốn, ai cũng kêu, nhưng không ai cải thiện cả, dù rất dễ làm.

PV: Dễ làm??

Mauro: Rất dễ. Bắt đầu từ giáo dục trường học và cải thiện đường xá. Một việc như cảnh sát đứng đường phạt vi phạm giao thông, ngay Trung Quốc họ cũng không làm vậy. Dùng camera theo dõi mà phạt, nhà nước thu được nhiều tiền lắm, tránh được tham nhũng. Rất dễ, sao không làm? Ai cũng phải lái đúng số km quy định. Vì sao? Cái camera nó ở trên kia kìa. Kỹ thuật thì các bạn có nhiều hơn cả châu Âu đấy, đừng nói không có phương tiện. Chỉ là có muốn làm hay không. Tôi thấy vậy.. Hai việc trước tiên, giáo dục thanh thiếu niên và gắn camera. Nếu không làm vậy thì ngay ở Ý cũng có người lái 200 km /giờ. Tại sao ở Thụy Sỹ, quy định lái 50 km là đúng 50? Bởi vì không chấp hành, máy nó bíp một cái là 100 Euro tiêu đời.. Nhiều khi tôi tự hỏi, tại sao ở đây không làm? Tôi mà được đăng ký hợp đồng, tôi sẽ làm trong 1 năm, giao thông sẽ chả kém gì châu Âu (cười).



Buổi sáng ở Gành Hào

PV: Cũng phải có điều gì ông không thích ở đây chứ?

Mauro: Nói chung tôi không ghét một cá tính hay thói quen nào. Chỉ có nhiều phiền hà trong kinh doanh thôi. Con người vui vẻ, hiếm khi giận dữ. Tôi ghét thói vô trách nhiệm, tất nhiên không phải tất cả như thế. Sau nữa là cái thói tỏ ra biết tuốt, cái gì cũng biết thừa đi rồi. Cho xem một cái bàn tốt chẳng hạn, họ bảo cái này biết rồi, bàn của họ còn tốt hơn thế nhiều’

PV: Ông sẽ định ở Việt Nam lâu không?

Mauro: Đến chết thôi. Tất nhiên.

PV: Thường những người ngoại quốc ở đây do có vợ hoặc chồng người Việt. Hoặc chỉ kinh doanh có thời gian rồi về. Hai vợ chồng ông đều là người Ý. Đặc biệt là vợ ông, suốt nhiều năm ông kinh doanh ở đây, chỉ có ông về nước thăm nhà, chứ vợ ông chỉ mới gần đây mới sang Việt Nam vài ngày. Ông sống xa gia đình mãi sao? Vợ con ông không thắc mắc gì?

Mauro: Con gái tôi đang điều khiển một công ty tại Ý. Con đầu của tôi cũng 40 tuổi rồi Con trai có xưởng sản xuất đồ dùng cho xe cấp cứu và người khuyết tật. Vợ tôi là một phụ nữ rất hiền lành, bây giờ chỉ ham mê con, cháu. Tôi già rồi, ở một mình cho thoải mái. Ở chung với người khác là tôi gặp rắc rối. Chúng tôi cưới nhau từ năm 1966. Nay chả bao giờ nắm tay nhau ngoài đường.

PV: Là do thói quen sau này, chứ thời trẻ phải có chứ?

Mauro: Đúng rồi. Nhưng đó là tự nhiên. Bây giờ như thành anh em .

PV: Cuộc sống của ông ở Việt Nam thế nào?.

Mauro: Thích ở nhà, ngủ hoặc làm việc trên máy. Ra ngoài ăn tối . Không bao giờ đi vào café đèn mờ (cười). Đã đi thăm những nơi nổi tiếng.. Tôi là một người bình thản. Không nghiện ngập, không thuốc lá. Tôi ít đi chơi với mấy bạn Ý, mà có nhiều bạn tốt người Việt. Nhiều bạn bè nên khi vui, họ mời một chút rượu thì ok.

PV: Sau nhiều thăng trầm, gian khổ, bây giờ ông đã là người thành công chưa?

Mauro: Chưa. Tôi mong sẽ thành công với hướng kinh doanh bánh Ý này. Vị ngon, chất lượng tốt. Những người đã đến mua rồi đều trở lại và khen ngợi. Nhưng hiện nay mới khởi đầu, còn chưa thật nhiều người biết.

PV:Nếu nói một lời mời với người khách mua hàng Việt Nam về cả trăm loại loại bánh gốc Ý mà ông rất tâm huyết này, ông sẽ nói gì?

Mauro: Hãy thử đi. Hãy nếm và cảm nhận.Tôi không nói mua đi.

PV: Nếu tự giới thiệu với bạn đọc Việt Nam ông sẽ nói những gì về mình?

Mauro: Tôi sinh năm 1946, lúc quân đồng minh rút hết khỏi Ý. Quê ở Genoa, rất gần bờ biển.. Nhà có vườn và cây ăn trái. Thời trẻ ba tôi gửi cho học ở những trường học danh tiếng thường nhiều con nhà giàu có, danh giá, thành ra tôi là người nghèo nhất trường. Họ dạy rất tử tế, từ cách ăn uống, cách mặc đồng phục và sáng sớm đi nhà thờ.

 

PV: Xin cảm ơn và chúc “sự nghiệp bánh Ý “ của ông thành công.

Nguồn: Doanh Nhân Sài Gòn Cuối Tuần
Đóng góp ý kiến Gửi email cho ban biên tập Phiên bản in Trở lại đầu trang
 
 
 
Thông tin giải trí
Sân Khấu Hoàng Thái Thanh (36 Lê Qúy Đôn, Q.3): “Đèn không hắt bóng” 20g00 (25/7), “Ngôi nhà thiếu đàn bà” 20h15 (26/07), “Lạc giữa phố người” 16h00; “Oan tình ai thấu” 20h00 (27/07).
 
Kịch Idecaf (28 Lê Thánh Tôn, Q.1): “Hợp Đồng Mãnh Thú” 20g00 (23/7), “Hồn Bướm Mơ Điên” 20g00 (24/7), “Hợp Đồng Mãnh Thú” 20g00 (25/7), “Ca Sĩ Ngôi Sao” 20g00 (26/7), “Hồn Trương Phi” 20g00 (27/7).
 
Kịch Sài Gòn (130 Cao Thắng, Q.3): “Kinh hoàng ma nữ” 20g00 (23/7), “Biệt Thự cuối đường số 13” 20g00 (24/7), “ Hồn ma báo oán” 20g00 (25/7), “Áo cho người chết” 18g00; “Cứu em” 20g00 (26/7), “Mada” 18g00; “Biệt Thự cuối đường số 13” 20g00 (27/7).
 
Kịch Phú Nhuận (70-72 Nguyễn Văn Trỗi, Q. Phú Nhuận): “Người vợ Ma P2” 20g30 (24/7), “Giờ Chết” 20g30 (25/7), “Đình Cõi Âm” 20g30 (26/7), “Thoát Xác” 20g30 (27/7).
 
Phòng Trà Không Tên (112 Lê Thánh Tôn - Q1): Hoàng Lê Vy - Lều Phương Anh (24/7), “Những tình khúc Bolero” Giao Linh - Phương Dung (25/7), Uyên Linh - Hương Tràm (26/7), Quang Linh - Hoàng Bách (27/7).
 
Phòng Trà Đồng Dao (164 Pasteur – Q.1): Cam Thơ - Nam Cường – Trọng Bắc – Quang Ngọc (24/7), Hoài Lâm – Mia – Vương Khang (25/7), “10 năm tình cũ” Elvis Phương (26/7), Nguyễn Ngọc Anh – Nathan Lee (27/7)
 
Phòng Trà Nam Quang (147 CMTT, Q.3): “Ca nhạc hài kịch” (23/7), “Ca nhạc hài kịch” (24/7), “Ca nhạc hài kịch” Cẩm Ly – Quốc Đại (25/7), “Ca nhạc hài kịch” (26-27/7)
 
Tiếng Xưa (442 Cao Thắng, Q.10): “Đoạn kết chuyện tình buồn” (24/7), “Tình ca không tên” Vũ Thành An (25/7), “Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao người?” Phạm Đình Chương – Khánh Ngọc – Phạm Duy (26/7), “Những chuyện tình lãng mạn chưa kể” (27/7
 
Triển lãm 21 tác phẩm điêu khắc của trại sáng tác điêu khắc Hội Mỹ thuật TP.HCM 2014 kéo dài đến ngày 30/8 tại không gian khu du lịch Văn Thánh, TP.HCM
 
Chiếu phim Radiostars (Ngôi sao phát thanh) vào 15g ngày 26/* tại Viện trao đổi văn hóa với Pháp, TP.HCM.
 
Khởi chiếu trên toàn quốc các phim The anomaly (Dị biến), Hercules (Héc-Quyn) từ ngày 25/7.
 
Vở cải lương Chuyện tình Khau Vai tiếp tục lưu diễn vào các ngày 21, 22, 23-7 lần lượt tại nhà hát của Ðoàn văn công Ðồng Tháp, nhà hát Tây Ðô (TP Cần Thơ), Trung tâm hội nghị tỉnh Sóc Trăng (truyền hình trực tiếp trên Ðài PT-TH Sóc Trăng).
 
Hội sách mùa hè giảm giá đặc biệt của Fahasa diễn ra đến ngày 27/7 tại nhà trưng bày - triển lãm TP.HCM (92 Lê Thánh Tôn, Q.1).
 
 
 
 
 
 
Liên kết website
 
  • Số lượt truy cập:
  • 5044512
  • Số người online:
  • 82